Đội tuyển Nhật Bản: Hỏa ngục trong sự thúc giục của lòng tự tôn!

Sẽ rất nhiều người nhấn mạnh đến khía cạnh tâm lý của đoàn võ sĩ đạo áo xanh, khi họ không muốn bảo toàn một thắng lợi đã nằm trong tầm tay bằng mọi giá. Nhưng, cũng sẽ là bất công cho bầy Quỷ đỏ, nếu không đề cập đến khả năng thiêu cháy đối thủ của họ.

1. Đúng vậy ở trận đấu tại vòng 1/8 World Cup 2018 tại sân Rostov Arena rạng sáng nay, những chàng trai Nhật Bản hoàn toàn có thể lựa chọn một cách chơi khác. Một cách chơi mang tính “bất hợp tác”, hoặc thậm chí là trở nên “cù nhầy” như chính họ ở vòng bảng, để cố gắng hủy hoại khả năng trở lại trận đấu, bào mòn sự hưng phấn và bóp nghẹt những cơ hội quật khởi của người Bỉ.

Bất cứ một đội bóng nào khác có lẽ sẽ chơi như thế, sau bàn thứ hai dẫn trước. Trừ Nhật Bản. Có thể là võ đoán, cũng có thể là “cải lương”, nhưng những gì xảy ra trong hiện thực rõ ràng thể hiện rằng các “Samurai xanh” từ chối một lối chơi phòng ngự tiêu cực.

Chính bàn thua định mệnh và tức tưởi ngay trước tiếng còi mãn cuộc khẳng định điều ấy, hùng hồn hơn bất cứ bằng chứng nào. Nhật Bản đã thua từ một đợt phản công chết người, khi toàn đội vẫn còn tràn lên hãm thành, và để lộ ra những khoảng trống mênh mông. Một cách hoàn toàn không cần thiết.

Nhật Bản đã thua từ một đợt phản công chết người, khi toàn đội vẫn còn tràn lên hãm thành, và để lộ ra những khoảng trống mênh mông.

2. Vấn đề là, trước đó, khi đội tuyển Bỉ bị dồn vào chân tường, họ đã lập tức lựa chọn một sự thay đổi trong cách tiếp cận khung thành đối thủ. Và lựa chọn đó, với sự có mặt của Fellaini trên sân, đã lập tức thành công rực rỡ.

Điều đó không chỉ xuất phát từ việc các cầu thủ Nhật Bản vẫn ưu tiên cho việc không đóng sập cửa trận đấu. Ở một góc nhìn khác, khi thế cân bằng chưa bị phá vỡ, sức tấn công của “Quỷ đỏ” cũng có lúc đã khiến “Samurai xanh” phải co cụm chống đỡ. Và thực ra, chỉ có may mắn, trong hình hài chiếc cột dọc, mới có thể tránh cho Nhật Bản không lâm nguy, sau pha dứt điểm rất nhạy cảm của Hazard.

Nói cách khác, dù thế nào, đội tuyển Bỉ cũng phải có phương án B, và phương án B ấy chính là bóng bổng, để khoan thủng bức tường phòng ngự Nhật Bản. Với cách chơi này, họ áp đảo một cách toàn diện, chiếm mọi ưu thế. Họ sở hữu những chân chuyền xuất sắc, đặc biệt là Kevin De Bruyne, để thiết lập “cầu hàng không” tiếp đạn cho những tháp pháo đồ sộ Lukaku hay Fellaini oanh tạc.

Thêm vào đó, bóng dài sẽ khoét sâu thêm khoảng cách về những tố chất thể hình – thể lực di truyền, để càng về sau, các cầu thủ châu Á càng khó tránh được việc bị vắt kiệt bởi nhịp độ các đợt lên bóng.

Hai đường bóng dài, hai cú đánh đầu san bằng cách biệt chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã tra tấn tinh thần tuyển Nhật.

3. Dường như, đó cũng chính là một trong những lý do quan trọng để Nhật Bản không muốn kéo dài trận đấu sang tận hiệp phụ. Thêm 30 phút nữa, cơ hội bị nghiền nát trong chiếc cối xay thể lực mà địch thủ giăng ra càng trở nên rõ rệt.

Hai đường bóng dài, hai cú đánh đầu san bằng cách biệt chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã là quá đủ rồi. Bầy “Quỷ đỏ” đã tra tấn tinh thần đối thủ của mình theo một cách hợp lý nhất có thể, và thậm chí còn đầy tính “thị uy”, khi Nhật Bản hầu như không thể chống đỡ, và buộc phải lựa chọn một kết cục “tuẫn tiết”, trong sự thúc giục của lòng tự tôn.

Theo Tiền Phong

Chia sẻ bài viết

scroll to top