Papu Gomez: Tránh chiến tranh để tỏa sáng ở Atalanta

Alejandro Dario Gomez, hay còn được biết đến với cái tên thân mật Papu Gomez, là một trong những nhân vật chính viết nên câu chuyện kỳ diệu của Atalanta tại Champions League mùa này.

Nhưng để có ngày hôm nay, Papu từng trải qua những ngày mà anh mô tả là “bị phản bội” tại Metalist Kharkiv trước khi tháo chạy khỏi Ukraine để tránh chiến tranh.

Giấc mơ châu Âu thành ác mộng chiến tranh

Hãy trở lại với năm 2013. Papu Gomez vừa trải qua mùa giải hay nhất trong sự nghiệp của mình. Anh giúp đội bóng tí hon Catania xếp thứ 8 chung cuộc Serie A, vị trí cao nhất trong vòng 48 năm của họ.

Họ thậm chí suýt dự Europa League nếu không có những sơ sảy ở các vòng đấu sau cùng. Cá nhân Papu ghi 8 bàn, có 7 kiến tạo, và trở thành một cầu thủ mới nổi tại châu Âu.

Rất nhiều đội theo đuổi anh. Nhiệt tình nhất là Inter và Atletico Madrid của người đồng hương Diego Simeone. Nhưng sau cùng, anh lại chọn đến Metalist Kharkiv, đối trọng lớn nhất của Shakhtar Donetsk tại giải VĐQG Ukraine. 

Tôi khoảng 25-26 tuổi gì đó, vẫn còn trẻ. Tôi đã cân nhắc Inter và Atletico, nhưng không đội nào sẵn sàng đáp ứng mức phí chuyển nhượng 10 triệu euro.

Có một lời đề nghị từ Metalist, đội được dự Champions League và tranh chức vô địch quốc nội hàng năm, có nhiều đồng hương Argentina trong đội hình. Tôi tự nhủ: “Nếu không thể đến Atletico hoặc ở lại Italia, mình cũng vẫn dự cúp châu Âu và có nhiều tiền”.

Papu Gomez đang gây ấn tượng trong màu áo Atalanta

Metalist trả Papu mức lương 2 triệu euro/năm. Đây là số tiền trong mơ với một cầu thủ mới nổi.

Cúp châu Âu và lương hậu hĩnh, nghe thật hợp lý, nhưng chỉ 2 tuần sau khi đặt bút kí vào bản hợp đồng với Khardiv, đội bóng này đã bị UEFA cấm dự Champions League vì dính líu đến bê bối dàn xếp tỉ số năm 2008. Papu cảm thấy bị lừa dối. 

Anh đã đề nghị rời Ukraine vào tháng 1/2014, khi Fiorentina mời gọi. Nhưng cái lắc đầu của Metalist dẫn Papu đến một câu chuyện bi thảm hơn: Nội chiến Ukraine khiến cầu thủ trẻ này phải đưa cả gia đình chạy trốn về Argentina.

Cảnh chết chóc khắp nơi. Tôi không dám quay trở lại”, Papu rùng mình hồi tưởng. Cuộc nội chiến khiến các ngoại binh lũ lượt rời bỏ Ukraine. Chỉ trong vòng 2 năm, số cầu thủ ngoại giảm từ 170 xuống còn chỉ 60.

Duyên nợ Atalanta

Tháng 9/2014, Papu Gomez muốn trở lại đội bóng quê nhà San Lorenzo theo dạng cho mượn, nhưng Metalist chỉ muốn bán đứt.

Đúng vào lúc bế tắc nhất, thì Atalanta liên hệ, với lời đề nghị chỉ gần 5 triệu euro, tức là ít hơn tới 2 triệu so với cái giá Metalist đã trả cho Catania chỉ 1 năm trước đó.

Atalanta không phải Inter hay Atletico. Họ chỉ là một đội tầm trung tại Italia, có lẽ lớn hơn Catania một chút, và nổi tiếng nhất không phải vì sự giàu có, mà bởi lò đạo tạo trẻ xuất sắc của mình.

Nhưng bây giờ, Papu không còn lựa chọn nào khác. Anh gật đầu. Và phần còn lại là lịch sử.

Papu trở thành thủ lĩnh của Atalanta

Trong gần 6 năm gắn bó, Papu Gomez ra sân 223 trận cho Atalanta, ghi 53 bàn trên mọi đấu trường. Cái năm anh đến chính là năm mà người đội trưởng Giacomo Bonaventura rũ áo sang AC Milan, khiến Papu nghiễm nhiên trở thành tân đội trưởng.

Từ vị trí thứ 3 Serie A mùa trước, đến suất dự Champions League mùa này, và rồi bây giờ là một suất ở vòng tứ kết giải đấu, Papu Gomez cùng các đồng đội đã viết nên câu chuyện cổ tích Atalanta tại châu Âu, từ khói lửa chiến tranh vùng Kharlov.

Với cá nhân cầu thủ này, cuộc đời chưa bao giờ tươi đẹp đến thế. Anh đã trở thành công dân danh dự của thành phố Bergamo vào hồi tháng 12/2019, sau những đóng góp trên sân cỏ.

Anh mô tả rằng, đất mẹ Bergamo đã nuôi dưỡng mình như một đứa con, dù anh không sinh ra tại đây. “Tôi có 1 năm tồi tệ ở Metalist, gần như chỉ được lợi ở khía cạnh trài chính. Tôi bắt đầu lại ở Atalanta để có ngày hôm nay”, anh tâm sự.

Theo Bongdaplus

scroll to top