V.League 2019: Cuộc đấu trên khán đài từ đội ngũ CĐV

Bóng đá không chỉ là cuộc đấu giữa những cầu thủ trên sân. Cuộc chạy đua giữa các đội bóng còn kéo theo sự dịch chuyển của cả một hệ thống với rất nhiều các bộ phận, trong đó, có sự so kè về độ đam mê, độ chuyên nghiệp từ đội ngũ CĐV.

Than.QN có thể không phải là đội bóng giàu mạnh nhất V.League, đội ngũ CĐV của họ cũng không đông đảo nhất V.League, nhưng những người yêu mến đội bóng này luôn có điều để tự hào.

Đó là Hội CĐV. Đội ngũ ấy từ Bắc chí Nam luôn có mặt ở chính giữa khán đài B để cổ vũ, bất kể lúc đội bóng thăng hoa hay thi đấu bết bát hoặc phải xa nhà.

Người ta cũng nhớ đến các CĐV Thanh Hóa, Nghệ An, những người có thể không đến sân nhà nhưng khi đi sân khách, những khán đài luôn rực rỡ sắc vàng kiêu hãnh.

Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh những cô gái trẻ của Thanh Hóa đã khóc khi đội nhà chính thức trụ hạng.

Những giọt nước mắt hạnh phúc ấy chính là nơi niềm tin nương náu, là lý do để bóng đá Thanh Hóa sẽ tiếp tục tồn tại và phát triển.

Nhưng với những nhà quản lý bóng đá, những người khai thác thương hiệu bóng đá thì đó là một thông điệp truyền thông đầy sức nặng.

Rằng, chỉ có ở bóng đá người ta mới say mê, kiêu hãnh và khổ đau vì một trận thắng, một trận thua đến như vậy.

Tôi cũng nhớ đến các CĐV Nam Định, những người vốn khiến cả V.League phải ngỡ ngàng vì tình yêu choáng ngợp của họ với bóng đá.

Nhưng cũng chính một bộ phận trong số họ đã khiến nhiều người bị tổn thương, hình ảnh về CĐV Nam Định bị phương hại vì sự cố pháo sáng tại Hàng Đẫy.

Đã có những cuộc đua giữa các Hội CĐV về sự ưu việt, độ cuồng nhiệt và chuyên nghiệp ở V.League.

Nhưng, sự so kè ấy mới chính là động lực để bóng đá phát triển và nó phản ánh một điều, chúng ta chỉ có bóng đá chuyên nghiệp nếu các CĐV muốn thay đổi, muốn chuyên nghiệp.

Đã đến thời điểm các nhà quản lý bóng đá không thể coi CĐV là bộ phận đứng ngoài đội bóng.

Giờ là lúc CĐV là tài sản, là nguồn tài nguyên quý báu để các nhà quản lý thúc đẩy giá trị của đội bóng. Bởi, sẽ chẳng có nhà tài trợ nào bỏ tiền cho một đội bóng thiếu tình yêu thương.

Cửa Ông – điểm đến cuồng nhiệt

Trong số các đội dự giải, Than.QN là trường hợp duy nhất đá trên sân có sức chứa rất nhỏ, khi “chảo lửa” Cửa Ông chỉ có hơn 5.000 chỗ ngồi và điều thú vị là tất cả các trận đấu của họ trên sân nhà luôn được nêm chặt khán giả.

Trước mùa này, sân Cẩm Phả được sửa chữa, nâng cấp khán đài từ 15.000 lên 20.000 chỗ ngồi nên Than.QN phải đá ở sân Cửa Ông.

Bất chấp nơi diễn ra trận đấu xa trung tâm TP.Hạ Long hay Cẩm Phả nhưng các CĐV Than.QN luôn sát cánh cùng đội bóng bất kể trong hoàn cảnh nào.

Đặc biệt, trên khán đài, các CĐV cổ vũ rất văn minh. Hơn nữa, mỗi lần Than.QN ghi bàn thắng, pháo bông được “bắn” lên rất đẹp mắt.

Theo Bongdaplus

Chia sẻ bài viết

scroll to top